_ap_ufes{"success":true,"siteUrl":"trethovn.net","urls":{"Home":"http://trethovn.net","Category":"http://trethovn.net/500-benh","Archive":"http://trethovn.net/2017/02","Post":"http://trethovn.net/giai-tri/lo-clip-viet-huong-dien-hai-tho-tuc-khien-danh-ca-huong-lan-tuc-gian-bo-ve.html","Page":"http://trethovn.net/","Attachment":"http://trethovn.net/giai-tri/lo-clip-viet-huong-dien-hai-tho-tuc-khien-danh-ca-huong-lan-tuc-gian-bo-ve.html/attachment/lo%cc%a3%cc%82-clip-vie%cc%a3%cc%82t-hu%cc%9bo%cc%9bng-die%cc%82%cc%83n-hai-tho%cc%82-tu%cc%a3c-khie%cc%82n-danh-ca-hu%cc%9bo%cc%9bng-lan-tu%cc%9bc-gia%cc%a3%cc%82n-bo%cc%89-ve","Nav_menu_item":"http://trethovn.net/tin-tuc/20151.html"}}_ap_ufee

Trẻ Thơ VN

GIA ĐÌNH

Hãy nhớ làm 4 điều sau để vượt qua nỗi đau tâm lý do sẩy thai!

Loading...

Không ai hiểu thấu nỗi đau sẩy thai mà các mẹ phải chịu! Nhưng mẹ à, đừng vì quá đau buồn mà bỏ rơi bản thân, làm người chồng và gia đình bạn phải lo lắng, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhớ hãy làm 4 điều sau mẹ sẽ thấy giảm bớt nổi đau thể xác và tinh thần nhẹ nhàng nhất có thể.

say-thai-4855-1439953003

Một ngày nọ, tôi nhận được email từ trang web mẹ và bé, nhắc tôi kiểm tra lại mọi việc để sẵn sàng chào đón em bé ra đời – điều này đáng ra đã trở thành sự thật nhưng thật không may với tôi, trái tim của con gái bé nhỏ đã ngừng đập ở tuần thai thứ 16. Tôi biết mình có thai vào mùa đông năm ngoái. Tôi và chồng đã vui mừng thông báo với bạn bè, gia đình và chia sẻ trên Facebook. Đó thực sự là điều tuyệt vời với chúng tôi và chúng tôi muốn cả thế giới này cùng chung vui. Thật không thể tưởng tượng được, chúng tôi nhận được quá trời những lời chúc mừng và lời khuyên giữ gìn sức khỏe.

Khi bị sảy thai, tôi chẳng có dấu hiệu gì bất thường. Tôi vẫn đi khám định kỳ nhưng bác sĩ cũng không phát hiện ra nguy cơ tiềm ẩn. Một lần nữa, chúng tôi lại phải nói với mọi người về điều này, như là trước đây khi chúng tôi báo tin vui. Và có lẽ đây cũng là điều tốt nhất chúng tôi có thể làm lúc đó để tôi nhận được sự chia sẻ từ mọi người.

Loading...

Chưa đầy 5 phút sau dòng thông báo của tôi trên mạng xã hội, một người đồng nghiệp đã gọi điện cho tôi. Chúng tôi nói chuyện về những đứa con của cô ấy, về chuyện cô ấy từng sảy thai (tôi chưa từng biết điều này dù chúng tôi ngồi làm việc gần nhau). Cô ấy bảo, tôi và cô ấy giống như đang ở trong một “Hội” mà chẳng bà mẹ nào muốn gia nhập nhưng khi đã trở thành hội viên rồi thì mọi người sẽ xích lại gần nhau. Và sự thật là tôi đã nhận được rất nhiều lời khuyên, mãi cho tới vài tháng sau đó. Tôi muốn chia sẻ lại để có thể ai đó gặp hoàn cảnh giống tôi sẽ cảm thấy được an ủi phần nào.

Loading...

1. Hãy dễ dãi với bản thân mình một chút
Trải qua biến cố, bạn có thể để bản thân được đau khổ, buồn bã nhưng đừng tự trách mình. Tôi biết có nhiều người mẹ cảm thấy mình bất lực, có lỗi khi không bảo vệ được con. Chẳng ai muốn điều đó xảy ra cả và mọi việc nằm ngoài tầm kiểm soát của chính bạn. Hãy nghĩ rằng có thể bạn và con còn thiếu một chữ duyên để được ở bên nhau hoặc con biết chọn thời điểm khác phù hợp hơn để đến với bạn.

2. Bạn sẽ thay đổi những điều tốt hơn

Tôi không nói quá nhưng một năm sau khi sảy thai, tôi vẫn còn cảm thấy rất đau buồn. Và nỗi đau đó đã làm tôi thay đổi, bằng nhiều cách cho những điều tốt hơn. Tôi biết lắng nghe hơn và dễ đồng cảm với mọi người hơn. Tôi nghĩ rằng một người nào đó khi chạm tới tận cùng nỗi đau sẽ hiểu được giá trị của những điều đang có và bước ra từ nỗi đau, mình sẽ trở nên mạnh mẽ, cứng rắn hơn.

3. Đàn ông cũng đau khổ nhưng theo một cách riêng

Mặc dù các ông chồng không trải qua những thay đổi hormone và thể chất giống như bạn khi mang thai nhưng tâm trạng của họ cũng chẳng khá hơn bạn nếu phải đón nhận tin dữ, chỉ có điều họ thể hiện nỗi đau theo cách khác. Đứa con đã mất là của chung giữa hai người, bạn đừng ôm nỗi đau cho riêng mình mà hãy chia sẻ cùng chồng, người gần gũi và hiểu bạn nhất lúc này để cả hai cùng nhau vượt qua.

4. Làm việc có thể giúp quên nỗi đau
Mỗi người sẽ có một cách khác nhau để xoa dịu bản thân. Cái ngày nhận được tin dữ, tôi và chồng đã ôm nhau khóc đến mức tôi mệt quá mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi vẫn thay quần áo và đến lớp. Đó là buổi đầu tiên tôi đứng lớp. Chồng tôi đã rất lo lắng, anh sợ tôi bị cẳng thẳng quá nhưng tôi vẫn muốn đi làm. 3 tiếng đồng hồ làm việc đã kéo tôi về với cuộc sống thực tại, khiến tôi hiểu rằng mình không thể để nỗi đau nhấn chìm.

Ngoc Ly (Theo Webtretho)

Loading...
PinIt

CÙNG CHUYÊN MỤC

Loading...